Những người phía sau cũng đều im bặt, dù tầm mắt bị bóng lưng của Lâm Thâm che khuất nhưng không thể làm như không thấy máu tươi đang chảy trên mặt đất.
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc trong khoảnh khắc, không biết là vì quá bất ngờ mà không thốt nên lời, hay vì họ đều nhớ lời dặn của Sầm lão sư nên không một ai la hét.
Bỗng nhiên, Lâm Thâm cảm giác con ngươi của Tôn Lương khẽ chuyển động, mang theo ý cười nhìn về phía mình.
Hành động theo tiềm thức của hắn là cau mày, khi nhìn kỹ lại lần nữa, gương mặt kia đã trở lại như cũ.




